Em xin phép mở hàng bằng 3 cái trứng muỗi này ạ^^
Trứng muỗi số 1:
Túi em móc tặng mama. Cái này em cứ làm vào rồi lại tháo ra theo yêu cầu của Gấu Mẹ Vĩ Đại

. Túi em móc bằng len Trung Của thôi ạ,9 bông hoa...đào^^, móc từ hôm qua, tới giờ mới xong. Sau 1 hồi năn nỉ ỉ ôi, mama em phán là: "ừ cái kiểu hoa đấy cũng được, thích làm thì làm" trùi ui em mừng húm luôn á, hì hà hì hụi ngồi làm, xong lại còn mang đến lớp phang tiếp nữa. Mấy bông hoa móc thì nhanh, vèo 1 cái nhưng cái khâu ghép thì.... em nghĩ lại vẫn thấy hãi. Có 9 bông hoa mà em ghép từ chiều qua đến tận giờ mới xong,tại em chưa làm cái gì có ghép hoa bao giờ cả. Ghép xong thấy nó nhăn nhăn phùng phùng, lại tháo ra... tháo vào.... Mama em ngó ra ngó vào chỉ đạo chỗ nọ chỗ kia, tao thích thế này hơn... cứ cằn nhằn em rách việc mãi, cơ mà thấy mẹ em cảm động lắm. Con lớn lên rồi nhiều lúc tự cho mình cái quyền quên đi rằng cha mẹ đã tốn bao nhiêu mồ hôi nước mắt để nuôi con khôn lớn, tự quên đi là thời gian chẳng bao giờ chờ đợi ai cả, bố mẹ sẽ già đi, sẽ yếu, và sẽ 1 ngày không còn trên đời này nữa. Đâu có mấy ai được như Ngài Mục Kiền Liên báo hiếu đâu cơ chứ.Mẹ em vẫn ngày ngày dậy sớm bán hàng, cả ngày hì hụi hết việc nhà đến việc thiên hạ. Nhiều lúc em thấy mình vô tâm lắm lắm, nhỡ sau này có chuyện gì thì hối cũng chả kịp nữa rồi. Em móc cái này để nói với mẹ là: Mẹ ơi, con cảm ơn Mẹ đã cho con cuộc sống này, đã nuôi con khôn lớn, đã dạy con nên người. Chúc Mẹ 1 năm mới an lành và có thêm nhiều đêm được yên giấc, Mẹ nhé!
Sau đây là cái túi của em ạ:

Em chụp tối nên màu nó không thật lắm, túi có lót, em để thêm 2 miếng mica bìa sánh cho cứng cáp.
Chụp với cái bàn phấn của em để cả nhà dễ hình dung

Trứng muỗi số 2:
Từ cái này trở đi không có hoa hoét đâu ạ, chỉ có tình củm thôi

. Khăn em móc tặng cô em. Khăn này em móc trong 1 ngày, bằng len Trung Của, mất 2 cuộn. Từ bé đến lớn em sợ cô nhất nhà, mỗi lần gặp cô y như rằng bị mắng

. Cô luôn luôn nói răng em rất chậm chạp, đầu óc ù ờ, túm lại là ko làm dc gì cả. Ngày trước em... ghét cô lắm lắm. Sau học hết lớp 12, em vào ĐH nhưng vẫn chẳng tìm dc việc làm, cô nhận em vào làm kế toán cho cô. Những ngày đầu tiên đấy đúng là ác mộng, em mới học xong cấp 3, đã biết gì đâu về kế toán chứ, công việc yêu cầu chính xác cao, cường độ nhanh, trung bình mỗi người phải thầu từ 5 đến 15 cty. Lúc đầu em oán lắm, chỉ muốn nghỉ việc thôi mà không nghĩ rằng tất cả đều là để tốt cho em. Người mới vào làm thì bt nhàn lắm, nếu học việc thì có khi 2 năm vẫn chưa được làm từ đầu tới cuối. Cô lại yêu cầu em phải nắm vững toàn bộ, phải thật chính xác, cô không bao giờ cho phép cái gọi là" cháu chưa xem kĩ..." Sau vài tháng em mới thấy được là cô đã tốt với em thế nào, cô rèn rũa khác hẳn với mẹ em chiều chuộng ở nhà. Ở với cô em phải là chính mình, hưởng lợi cho chính mình và trách nhiệm của chính mình. Sai phải chịu phạt. Không nhân nhượng. Không bỏ bê, không kêu ca gì hết. em có thể tự tin làm kế toán suốt 2 năm trời là nhờ có cô. Có thể nói cô là người dạy em " Thành Nhân", âm thầm không cần 1 lời cảm ơn gì cả. Cám ơn cô vì đã cho em hiểu "ngọc chưa mài không gọi là ngọc, người phải qua thử thách mới thành người"
Khăn của em đây ạ


Trứng muỗi số3:
Khăn vặn thừng tặng ông anh iu quí. em làm trong 5 hôm, trước hôm chị Rosa phát động CLV mấy hôm đấy ạ.
Với anh ý, em không có gì để nói ngoài luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu, luôn là chỗ dựa vững chắc mỗi lúc em cần. Có những lúc, chỉ cần 1 ánh mắt cũng ý nghĩa hơn cả chục lời cảm ơn rồi.
Khăn của em đây ạ:

Phù, cuối cùng em cũng đã xong. dù là trứng muỗi thôi nhưng em cứ post lên cho nó xôm tụ, chị em mình bon chen cho nó nhiệt tình
